Bộ giảm chấn, thường được gọi là 'nhện', giữ cuộn dây âm thanh cố định trên khung loa. Nó hoạt động như một lò xo hướng tâm chính xác, giúp màng loa di chuyển dọc theo một đường thẳng vuông góc với khe từ trường. Kiểm soát cơ học này giúp ngăn ngừa các dạng méo phi tuyến gây khó chịu mà chúng ta nghe thấy khi màng loa bắt đầu dao động qua lại hoặc khi cuộn dây âm thanh lệch khỏi vị trí thiết kế do bị đẩy quá giới hạn cho phép. Khi bộ giảm chấn định tâm chính xác cuộn dây ở mức độ micromet, nó ngăn cuộn dây cọ xát vào các bộ phận của cấu trúc từ tính và đồng thời kiểm soát các cộng hưởng tần số thấp gây phiền toái, vốn tích tụ mạnh ở dải tần dưới khoảng 500 Hz. Tốc độ suy giảm các dao động này phụ thuộc vào một thông số gọi là hệ số tắt chấn. Thông số này chịu ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố như độ chặt của kết cấu vật liệu, việc có bổ sung polymer nào trong quá trình sản xuất hay không, cũng như độ cứng tự thân của chính vật liệu đó. Các loa bass chuyên dụng thường sử dụng bộ giảm chấn làm từ hỗn hợp bông đã gia cố để tăng độ cứng, giúp âm thanh tắt nhanh hơn tới 30% so với các loại thông thường không qua xử lý. Kết quả là các vấn đề cộng hưởng giảm đáng kể — theo một nghiên cứu đăng trên Tạp chí Hiệp hội Kỹ thuật Âm thanh (Journal of the Audio Engineering Society), mức độ cộng hưởng thậm chí có thể giảm khoảng 12 decibel.
Khi các bộ giảm chấn bắt đầu bị mòn, chất lượng âm thanh sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Một bộ giảm chấn hoạt động không đúng sẽ cho thấy độ biến dạng lớn hơn khi đo bằng milimét trên niutơn, nghĩa là màng loa di chuyển quá xa so với vị trí quy định ở một số dải tần nhất định. Điều này tạo ra các đỉnh cộng hưởng rõ rệt trong dải bass khoảng 40–80 Hz, đồng thời làm suy giảm âm lượng ở một số vùng tần số trên 100 Hz, gây ra hiệu ứng âm bass không đều và ùng ục mà chúng ta đều quá quen thuộc. Quá trình tắt dần của âm thanh cũng trở nên kém hiệu quả hơn, kéo dài gấp hai đến ba lần so với bình thường, do đó những cú đánh trống sắc nét chỉ còn biến thành tiếng ì ầm đục ngầu thay vì những nhịp điệu rõ ràng, dứt khoát. Ngoài ra còn có hiện tượng gọi là lệch ngang cuộn dây âm thanh (lateral voice coil drift), làm gia tăng thêm 8–10% méo tiếng, gây ra tiếng vo ve khó chịu trong các đoạn bass phức tạp. Tất cả những vấn đề này cộng lại về cơ bản phá hủy sự cân bằng tần số trong sạch và khả năng đáp ứng nhanh—hai yếu tố thiết yếu để giám sát âm thanh chính xác trong môi trường chuyên nghiệp.
Các chỉ báo thính giác chính bao gồm:
Các bộ giảm chấn bằng xốp và cao su lão hóa một cách dự đoán được:
Bộ giảm chấn bằng xốp thường kéo dài từ 12–20 năm trước khi quá trình oxy hóa làm suy giảm cấu trúc tế bào; các biến thể bằng cao su có tuổi thọ dài hơn nhưng sẽ cứng lại dưới tác động của ôzôn. Hãy xoay nhẹ màng loa: bất kỳ cảm giác cọ xát, kẹt cứng hoặc chuyển động lệch tâm nào đều xác nhận tình trạng hỏng chức năng và yêu cầu thay thế.
Các bộ giảm chấn bằng xốp thường lão hóa về mặt hóa học theo thời gian do hơi ẩm xâm nhập vào các chuỗi polymer ngay cả khi chúng được bảo quản đúng cách trong môi trường kiểm soát. Bản chất xốp của vật liệu cho phép không khí bình thường thẩm thấu qua, dần làm suy yếu các liên kết phân tử khi tháng ngày trôi qua. Khi điều này xảy ra, các đặc tính đàn hồi bắt đầu suy giảm, khiến bộ giảm chấn không còn thực hiện được chức năng ổn định màng loa nữa. Hiệu suất giảm rõ rệt từ rất sớm — lâu trước khi bất kỳ hư hỏng vật lý nào có thể quan sát được bằng mắt thường. Do quá trình lão hóa tự nhiên này, nhiều kỹ thuật viên thường thay thế các linh kiện này dựa trên độ tuổi ghi trên giấy tờ thay vì chờ đến khi chúng biểu hiện dấu hiệu hao mòn do sử dụng quá mức.
Ba yếu tố môi trường ảnh hưởng đáng kể đến tốc độ suy thoái:
Các đơn vị được lắp đặt gần cửa sổ, trong khí hậu ven biển hoặc trong tầng hầm ẩm ướt có thể hỏng chỉ sau 6–10 năm. Để đảm bảo tuổi thọ, hãy tránh ánh nắng trực tiếp, các khu vực có độ ẩm cao và môi trường giàu ôzôn.
Việc lựa chọn giữa thay bộ giảm chấn và thay thế toàn bộ loa phụ thuộc vào phân tích chi phí – lợi ích khách quan, chứ không dựa trên kinh nghiệm cá nhân. Dữ liệu sửa chữa trong ngành cho thấy chi phí dịch vụ bộ giảm chấn trung bình chiếm 15–30% giá loa mới, do đó việc sửa chữa có mục tiêu là lựa chọn kinh tế hợp lý đối với các hệ thống đang hoạt động ổn định và được kiểm soát. Ba tiêu chí hướng dẫn quyết định này:
Tập trung vào việc sửa chữa cụ thể các bộ giảm chấn thay vì thay thế toàn bộ loa giúp giảm thời gian ngừng hoạt động trong vận hành từ khoảng 40% đến thậm chí có thể lên tới 60%. Điều này đồng nghĩa với việc doanh nghiệp duy trì hoạt động ổn định mà không gặp phải những gián đoạn tốn kém. Khi xem xét lịch sử thiết bị, cũng đừng quên môi trường mà thiết bị đã vận hành. Hãy cân nhắc các địa điểm có độ ẩm cao hoặc thường xuyên tiếp xúc trực tiếp với ánh nắng mặt trời — những yếu tố này thực sự gây hao mòn linh kiện theo thời gian. Kế hoạch bảo trì tốt cần tính đến tất cả những yếu tố này ngay từ giai đoạn đầu. Việc áp dụng cách tiếp cận có hệ thống như vậy mang lại lợi ích lâu dài, cả về mặt tài chính (do tránh được việc thay thế không cần thiết) lẫn về chất lượng âm thanh — vốn luôn đồng nhất trên toàn hệ thống, điều này rất quan trọng đối với mức độ hài lòng của khách hàng.
Chức năng chính của bộ giảm chấn (hoặc bộ giữ tâm) là cố định cuộn dây âm thanh và đảm bảo màng loa di chuyển đúng cách trong khe từ để ngăn ngừa méo phi tuyến và các vấn đề cộng hưởng.
Các dấu hiệu nghe được bao gồm tiếng ù, tiếng cọ xát, độ suy giảm dải bass không đối xứng và mất độ chắc chắn trong phản hồi dải tần thấp. Về mặt thị giác, các dấu hiệu bao gồm nứt, co lại và bong keo ở các bộ giảm chấn làm bằng mút hoặc cao su.
Bộ giảm chấn thường cần được thay thế sau 12–20 năm, tùy thuộc vào các yếu tố môi trường như độ ẩm, mức độ tiếp xúc với tia UV và sự hiện diện của ôzôn — những yếu tố này có thể làm tăng tốc quá trình lão hóa.
Quyết định thay thế nên dựa trên phân tích chi phí – lợi ích, cân nhắc các yếu tố như chi phí, tuổi thọ thiết bị, mức độ sử dụng, phạm vi hư hỏng và khả năng giảm thời gian ngừng hoạt động vận hành.